CÚ CHẠM THỨC TỈNH
Có một ngày, bạn thức dậy và chợt nhận ra mình đang sống rất “đúng”.
Đúng giờ.
Đúng vai trò.
Đúng trách nhiệm.
Nhưng lại không hề đúng với chính mình.
Ta hoàn thành mọi thứ cần làm trong ngày, đáp ứng đủ kỳ vọng của gia đình, công việc, xã hội… nhưng khi đêm xuống, trong một khoảnh khắc rất yên, ta tự hỏi:
“Mình đang sống cuộc đời của ai vậy?”
Câu hỏi đó không ồn ào.
Nó đến rất nhẹ.
Nhưng nếu đã nghe thấy, nghĩa là ta không còn có thể quay lại như cũ.
KHI TA DẦN ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH
Không ai trong chúng ta bắt đầu cuộc đời với mong muốn sống cho người khác.
Khi còn nhỏ, ta sống rất thật. Ta thích thì nói thích, không thích thì quay đi. Ta cười khi vui, khóc khi buồn, không cần giải thích.
Nhưng rồi, ở một thời điểm nào đó, ta bắt đầu học cách được khen.
– “Ngoan thì mới được yêu.”
– “Giỏi thì mới có giá trị.”
– “Đừng làm bố mẹ buồn.”
– “Phải giống người ta thì mới thành công.”
Từng chút một, ta điều chỉnh bản thân để phù hợp hơn, an toàn hơn, được công nhận hơn.
Ban đầu chỉ là thay đổi nhỏ.
Sau đó là lựa chọn ngành học.
Rồi đến công việc.
Rồi đến cách sống.
Và đến khi nhận ra, ta đã trở thành một người rất khác –
một phiên bản được xã hội chấp nhận, nhưng không còn là chính mình.
TÔI ĐÃ TỪNG SỐNG NHƯ THẾ NÀO
Tôi từng là người luôn cố gắng làm đúng.
Đúng với kỳ vọng của gia đình.
Đúng với vai trò người lãnh đạo.
Đúng với hình ảnh mà mọi người gán cho tôi.
Tôi làm việc rất nhiều. Tôi đạt được những thứ mà bên ngoài nhìn vào có thể gọi là “ổn”.
Nhưng cơ thể tôi bắt đầu mệt mỏi.
Những cơn đau đến mà không rõ lý do.
Những đêm ngủ nhưng không thật sự nghỉ.
Tôi vẫn tiếp tục, cho đến khi nhận ra:
Cơ thể đang lên tiếng cho điều mà tâm trí tôi cố phớt lờ.
Tôi không hề lười biếng.
Tôi không thiếu động lực.
Tôi chỉ đang sống quá lâu cho những điều không thuộc về mình.
Khoảnh khắc đó không phải là khủng hoảng lớn.
Chỉ là một buổi tối rất yên, tôi tự hỏi:
“Nếu cứ tiếp tục thế này, 10 năm nữa mình sẽ trở thành ai?”
Và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không có câu trả lời.
GÓC NHÌN IKIGAI – KHI CƠ THỂ BIẾT TRƯỚC TÂM TRÍ
Trong triết lý Ikigai của Nhật Bản, con người không được khuyến khích sống theo những chuẩn mực bên ngoài, mà được mời gọi lắng nghe nhịp điệu bên trong.
Ikigai không hỏi bạn:
-
Bạn kiếm được bao nhiêu tiền?
-
Bạn đứng ở vị trí nào?
Ikigai chỉ hỏi:
-
Khi làm điều này, bạn có cảm thấy mình đang sống không?
Một điều rất thú vị:
Khi ta sống sai hướng, cơ thể luôn biết trước.
Mệt mỏi kéo dài.
Căng cứng.
Stress không tên.
Mất ngủ.
Cảm giác trống rỗng dù bận rộn.
Đó không phải là yếu đuối.
Đó là trí tuệ của cơ thể đang cố đưa ta trở về.
Ikigai không bắt ta phải thay đổi ngay lập tức.
Nó chỉ mời ta dừng lại, và thành thật với chính mình.
NẾU LÀ BẠN, BẠN SẼ CHỌN GÌ?
Hãy thử tự hỏi mình, không cần trả lời cho ai khác:
-
Lần gần nhất bạn làm điều gì đó chỉ vì bạn muốn, là khi nào?
-
Nếu không sợ bị đánh giá, bạn sẽ sống khác đi ra sao?
-
Điều gì trong cuộc sống hiện tại khiến bạn mệt mỏi nhất?
-
Điều gì khiến bạn thấy mình đang sống, dù rất nhỏ?
Bạn không cần thay đổi tất cả.
Chỉ cần nhận ra.
Nhận ra là bước đầu tiên của tự do.
MỘT LỜI NHẮN GỬI
Không phải ai sống theo kỳ vọng người khác cũng sai.
Có những giai đoạn ta cần hy sinh.
Có những vai trò ta cần hoàn thành.
Nhưng nếu bạn chưa từng quay lại hỏi mình muốn gì,
thì sớm hay muộn, bạn cũng sẽ lạc lối.
Ikigai không ở đâu xa.
Nó bắt đầu từ khoảnh khắc bạn dám hỏi:
“Mình đang sống cho ai?”
Và đủ can đảm để nghe câu trả lời.
Nếu bạn đang ở giai đoạn cảm thấy mệt mỏi, hoang mang, hoặc trống rỗng dù cuộc sống “ổn”, hãy đi chậm lại một chút.
Ikigai không yêu cầu bạn phải thay đổi cuộc đời ngay hôm nay.
Chỉ cần bắt đầu bằng việc lắng nghe chính mình nhiều hơn một chút.




